Bài đăng

CUỘC THI “ĐÔI LỜI VỀ NGƯỜI PHỤ NỮ TÔI YÊU” - PHẦN 1

Hình ảnh
_______________________________ Nợ một lời xin lỗi.  "Mẹ tôi là một người phụ nữ vô cùng bình thường. Bà có 3 đứa con, đứa nhỏ nhất mới chạc 2 tuổi. Công việc của bà cũng chẳng có gì đặc biệt. Chỉ là nấu cơm, bỏ quần áo vào cái máy giặt cũ, bán hàng và chăm lo cho đứa em nhỏ. Bà đã sắp chớm tuổi 40 nhưng bà trẻ hơn nhiều so với những người ở cái tuổi ấy. Gia đình tôi gốc là người miền Bắc, cái tính ăn to nói lớn không kiêng kị đã thấm ngầm trong máu của bà. Đôi khi tôi nghe bà kể chuyện mà tôi phải nhắc bà nhỏ tiếng lại, hai mẹ con nói chuyện thôi mà giống như đang “cãi lộn”. Nhà bán hàng, nên có vụ đổi nước, mẹ thường phải bê cái bình nước đã bằng một nửa cân nặng của bà từ nhà trong ra ngoài. Vóc người bà nhỏ lắm, bà chỉ đứng gần tới mang tai của tôi, nhưng cơ tay bà lại rất rắn chắc. Lâu lâu tôi lại nói đùa rằng bà có thể cân cả thế giới. Tôi lắm lúc rất trẻ con. Tôi thích được ôm bà và nói “Con yêu mẹ”, bà sẽ chẳng đáp lại bà yêu tôi đâu, mà sẽ chê tôi thấy ghê quá. Tôi cũng t...

CHÚNG TA ĐÃ TỔN THƯƠNG NHAU NHƯ THẾ NÀO?

Hình ảnh
" Tôi cảm thấy con người nên được tôn trọng ngay cả khi họ còn sống và đang tồn tại. " Bạn có bao giờ tự hỏi, liệu câu chữ bạn thốt ra ngày hôm nay sẽ trở thành con dao giết chết ai đó chưa? Có rất nhiều thứ, bạn trông thấy như vậy, nhưng sự thật đằng sau lại không phải vậy.  Cô gái mà hôm qua bạn vừa viết comment cười nhạo biết đâu đang tự kết liễu cuộc đời mình. Chàng trai vài bữa trước bạn chê bai đang phải dùng sự đau đớn thân xác thay cho cái tổn thương trong tâm hồn.  Bạn luôn thường nói rằng " Nó chẳng sao cả, chỉ là một lời nói thôi!". Nhưng lời nói bạn thốt ra hôm nay, không chỉ một mình bạn mà hàng tá người khác cũng chỉ vào họ khinh chê, họ sẽ tổn thương cỡ nào. Bạn biện minh rằng, "họ vẫn cười đấy thôi!", nhưng cười không có nghĩa là họ ổn. Không một ai có thể cười một cái vô tư khi bị sỉ vả cả.  Người con gái tôi yêu thương, thần tượng mà tôi luôn yêu quý, cô ấy đi rồi. Tự kết liễu đời mình bằng một sợi dây treo lên trần nhà, vì trầm cảm. Cô ấ...

SÂN BÓNG CHUYỀN – NƠI TÌNH YÊU BẮT ĐẦU

Hình ảnh
“Đã là học sinh của Nguyễn Hữu Cầu thì phải một lần ăn banh vào đầu”.  Có ai trong số bạn biết sự tích tình yêu “quả bóng chuyền” hay chưa. Sự tích kể rằng, bất kể khi bạn ngồi trên ghế đá, ngồi giữa sân trường hay đứng trên sân cỏ, lực bay của quả banh kết hợp với sức gió hòa vào lực hút của Trái đất đi thẳng một đường vòng cung, đường thẳng hoặc đường gấp khúc và đáp chính xác vào đầu bạn. Bummm!! Mỗi ngày đi học là y như rằng tôi lại được nhận vài câu xin lỗi từ các “vận động viên”. Cũng chẳng biết lí do là như thế nào, tôi chỉ “ăn” được mỗi món bóng chuyền mà không phải bóng bàn, bóng đá, hay bóng rổ. Nên tôi tạm gọi nó là sự tích tình yêu “quả bóng chuyền”.  Hồi năm lớp 10, còn học ở trường cũ, sân bóng chuyền nhỏ nhỏ, đặt cạnh cột cờ, được lợp bởi những tán cây cổ thụ xanh mát. Cành lá dang rộng ôm trọn cả khuôn viên trường. Khi lên 11, chuyển qua trường mới, sân rộng rãi hơn nhiều nên nắng cũng nhiều mà cây thì còn nhỏ. Ấy vậy mà, tới tiết thể dục, tới giờ ra chơi hay t...

Người ta có biết kim chỉ nam của em là gì không ?

Hình ảnh
Người ta có biết kim chỉ nam của em là gì không ? Là người ta đó.  Có những ngày lang thang chốn vẩn vơ nào đó giữa miền kí ức, thơ thơ thẩn thẩn đi nhầm vào lối mòn. Hay bắt chuyến hai mươi tư lúc trời còn chưa hửng, mua hộp mì xào mười lăm từ cô canteen. Đi học thật sớm để ngồi được bàn cạnh khu giáo viên. "Chỗ này đẹp" Tại ngồi đây ngắm người ta không bị phát hiện thì có.  ㅡ  Người ta lần đầu lọt vào tầm mắt em, em nhìn thật kĩ, thật lâu. "Làm gì có tình yêu sét đánh" "Đừng nhìn nữa, mắt cũng sắp rớt ra tới nơi rồi kìa"  ㅡ  Em thích ngắm ai đó đi Wave trắng chạy vào, xoa xoa tóc mái rồi chui tọt vào lớp. Có hôm em đi muộn cứ tưởng lỡ mất, ai ngờ người ta cũng vừa vào còn suýt bị bắt. Em thích ngắm ai đó vừa có chuông ra chơi đã hớt ha hớt hải xếp hàng mua đồ ăn sáng, cái đầu nhô lên như người khổng lồ đứng giữa bầy tí hon. Trông buồn cười mà lại ngầu không tả nổi. Em thích ngắm ai đó mỗi lần có giờ thể dục sáng sẽ đứng chơi bóng rổ hết cả hai tiết, ném ...

DẤU ẤN NGUYỄN HỮU CẦU

Hình ảnh
  DẤU ẤN NGUYỄN HỮU CẦU Sài Gòn 29/09/2019. Bạn có bao giờ mơ chưa? Không hẳn là ngủ mơ, mà là có những tháng ngày đã qua, đẹp như một giấc mơ. Nhưng giấc mơ mà tôi có, mang một chút vị ngọt, lại một chút vị chua, bây giờ đầu lưỡi tôi đang là vị của sự nuối tiếc! Giấc mơ Nguyễn Hữu Cầu, tôi tỉnh giấc rồi, nhưng trong lòng lại hơi đau, bởi nó đã đóng lại trong tim này một dấu ấn – DẤU ẤN NGUYỄN HỮU CẦU . Là thế hệ may mắn được trải nghiệm ở cả cơ sở cũ và mới của trường, từng ngóc ngách từng gốc cây, đâu đâu cũng là cả một trời thương nhớ. Những sáng tinh mơ mắt nhắm mắt mở đạp xe đến trường, những trưa nắng gắt cùng lũ bạn ăn vội hộp cơm rồi lăn ra ngủ, những chiều mưa như trút nước không thể về nhà, à, là không nỡ về nhà, cứ ở lại dầm mưa đến phát bệnh với tụi nó. Những bài kiểm tra, những tiết học vò đầu bứt tóc. Những giờ nghỉ giải lao chia nhau bịch xoài năm ngàn trong canteen hay dăm ba cục kẹo. Có những khoảnh khắc, có những con người không sao qu...